1001 BỨC THƯ #4 | Tôi Đã Thích Anh Học Sinh Của Mẹ

Story Radio - Em rất giỏi che giấu cảm xúc, thật sự là vậy chỉ trừ với bạn thân em. Chỉ có bạn thân em mới biết em thật sự là người như thế nào, nhiều lúc em gọi bạn thân ra nhà vệ sinh khóc 1 trận cho đã chả vì lý do gì hết. Có lẽ, trong mắt anh em em cũng như vậy chẳng qua là có hơi bướng bỉnh và nắng mưa thất thường, nhưng vẫn chỉ là em gái.

Thư của bạn: Lê Thị Phượng

Có nên nói thẳng ra là em thích anh ấy hay giữ mãi tình cảm ấy ở trong lòng để không mất anh ? Mẹ em là giáo viên cấp 3, chủ nhiệm khá nhiều khóa học sinh nên em cũng thân với nhiều anh chị. Đó là khóa mà mẹ em chủ nhiệm, có một anh đó rất đẹp trai mà lại nhận mẹ em là mẹ nữa vì anh ấy không thân với bố mẹ anh ấy. Thì em cũng nhắn tin với anh ấy nhiều rồi cũng nhận anh em luôn. Nhưng mà em biết ngay từ đầu cái anh em đó chỉ là cái cớ để thân với anh hơn vì em đã cảm nắng anh ấy từ cái nhìn đầu tiên. Em là một người không thể tỏ tình thẳng thắn với người em thích nên mối quan hệ anh em đó vẫn tiếp diễn đến bây giờ là 5 năm rồi, năm nay anh ấy cũng đã 20 tuổi. Em rất giỏi che giấu cảm xúc, thật sự là vậy chỉ trừ với bạn thân em. Chỉ có bạn thân em mới biết em thật sự là người như thế nào, nhiều lúc em gọi bạn thân ra nhà vệ sinh khóc 1 trận cho đã chả vì lý do gì hết. Có lẽ, trong mắt anh em em cũng như vậy chẳng qua là có hơi bướng bỉnh và nắng mưa thất thường, nhưng vẫn chỉ là em gái.

 

Đến người yêu cũ của anh em cũng nhận ra là em thích anh ấy và khuyên em nên tỏ tình vậy mà không hiểu sao, suốt 5 năm trời, anh ấy không hề nhận ra điều gì. Có nhiều lúc em cảm thấy quá bất lực nên em hay nhắn với anh là " bỏ anh em đi, không muốn làm anh em nữa", những lúc như vậy anh ấy cũng chỉ nhắn lại kiểu cười cười: " em út, lại dỗi à, dỗi anh làm gì, bất công". Thật sự đọc từ em út đó là tối đó em đã khóc như mưa rồi. Mẹ em không biết em thích anh ấy, nhưng mẹ biết trước đó em có thích vài anh khác, thì mẹ cũng nói là mẹ cho phép con trò chuyện nhưng mẹ không đồng ý con yêu ở tuổi này. Em hiểu tại sao mẹ nói vậy nhưng tình cảm không thể dùng lí trí để hiểu, không phải nói thích là thích, nói không thích là không thích nữa. Khi nghĩ về anh ấy em khóc và suy nghĩ rất nhiều, có nên tỏ tình không, lỡ anh ấy không đồng ý, lỡ mình mất anh, mình không xinh, không có làn da trắng và giọng nói nhẹ nhàng liệu anh có chấp nhận không. Em là một đứa hiểu chuyện và có suy nghĩ chín chắn, em không bao giờ để chuyện yêu đương ảnh hưởng đến học tập cũng như nhịp sống bình thường của em nên mọi tâm tư đều đổ dồn vào ban đêm.

Bao nhiêu mệt mỏi, uất ức, bực bội em đều dùng nước mắt để giải tỏa nhưng em không muốn trả lời câu hỏi tại sao mắt con sưng to như thế vào sáng hôm sau. Lúc viết bài này tâm tư em rất tĩnh lặng, tựa như một mặt hồ mùa thu, không gợn sóng, không khóc lóc cũng không cười mỉa mai hay những chuyện đại loại như vậy, nhưng thật sự em thích anh ấy rất nhiều, không đơn giản là cảm nắng bình thường nữa. Thật sự em có nên nói với anh ấy không, hay là nên cất giấu để không làm tổn thương bản thân khi nhận được câu trả lời ? Em biết rằng quyết định không nằm ở lời khuyên của người khác mà nằm ở chính bản thân em. Em cũng biết rằng dù lời khuyên đó là như thế nào thì có lẽ em vẫn không đủ dũng cảm để nói với anh ấy, nhưng bản thân vẫn tự dối lòng rằng mình sẽ giải quyết được nếu viết bài này. Em nên làm gì ạ ?


CÁCH 1: gọi điện đến số 024.777.000.39 (trong giờ hành chính)

CÁCH 2: gửi mail tới địa chỉ banbientap.storyradio@gmail.com

CÁCH 3: để lại bình luận dưới mỗi câu chuyện. (Viết bằng tiếng Việt, có dấu)

CHÚ Ý: Khi các bạn bình luận ở dưới mỗi câu chuyện, mong các bạn để lại họ tên và số điện thoại cho chương trình. Nếu bạn không muốn tiết lộ thông tin cá nhân thì có thể inbox về fanpage Story Radio



Đăng nhận xét

0 Nhận xét
* Please Don't Spam Here. All the Comments are Reviewed by Admin.